Tym và Thầy
Trong những ngày cuối đông này, cõi nhân sinh vẫn mịt mờ sương khói, nơi mà ranh giới giữa sự đốn ngộ và sự... đốn mạt đôi khi chỉ mỏng manh như một tờ di chúc. Câu chuyện của Thầy và Tym hiện lên như một đóa hoa lạ - vừa đượm mùi nhang trầm của cõi giải thoát, vừa nồng nặc mùi da thuộc của những món hàng hiệu xa xỉ. Người ta bảo tu hành là để buông bỏ, nhưng trong vũ trụ luận của Thầy, sự buông bỏ duy nhất chính là buông bỏ logic để chạm đến đỉnh cao của "tiền kiếp". Có một sự lãng mạn đến rùng mình khi một bậc đạo sư đã chứng đạt các tầng thiền lại phải học cách hôn qua phim ảnh, và một sự phiêu diêu đến lạ kỳ khi những bước chân hành giả thay vì dẫn về Tây Phương cực lạc lại dẫn thẳng vào trung tâm thương mại Louis Vuitton.
Nhân vật Thầy sở hữu một ngoại hình có thể coi là "thách thức mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ" với bộ răng hô kiêu hãnh. Ngược lại, Tym là hiện thân của sự hoàn hảo thế gian. Nàng vô cùng xinh đẹp, giàu có và mang trên mình những vết sẹo lấp lánh của những cuộc tình đổ vỡ.
Tại sao Tym lại yêu Thầy đến mức “mù quáng” như vậy?
Thực tế, hầu hết phụ nữ, khi đánh răng và rửa mặt sau khi thức dậy, đều soi mình trong gương rồi nhìn sang bạn đời. Ở đó không hề có sự khoan dung. Nhưng tại sao lần này Tym lại đến với Thầy - một người vừa xấu trai răng hô quá đà, lại vừa nghèo khó với cái nghèo của bậc tu hành? Để giải thích điều này không hề khó, tôi lấy ví dụ ở góc độ khoa học, đó là vấn đề liên quan đến chức năng của "tiểu não ngoại biên".
Đàn ông yêu bằng mắt, là vì họ có thêm một "tiểu não ngoại biên" trực tiếp phán xét ngoại hình đối phương có đạt chuẩn hay không. Phụ nữ thì không có tiểu não ngoại biên. Đối với phụ nữ, việc đánh giá một gương mặt giống như việc đi mua một cái chậu giặt mà không có thước đo trong tay. Nếu bạn không có dụng cụ đo lường, thậm chí chưa từng nhìn thấy cái bồn rửa bao giờ, kích thước và hình dáng của cái chậu sẽ trở nên mơ hồ, và cuối cùng bạn sẽ chấp nhận dùng bất cứ thứ gì miễn là thấy "vừa vặn".
Đó là lý do Tym đã yêu Thầy theo cách lãng mạn nhất.
Và chúng ta đã thấy hình ảnh như trên phim, giữa rừng già tĩnh mịch, dưới ánh trăng thanh tân, Thầy và Tym đã diễn lại vở kịch "Người đẹp và Quái thú" phiên bản đời thực. Ở đó, tình yêu không chỉ là sự giao thoa của hai linh hồn, mà còn là một cuộc chuyển giao ngoạn mục của những khối tài sản tỷ đồng. Đó là một thứ triết lý "vị nhân sinh" rất thực tế: tu hành không chỉ để thấy được kiếp trước của người khác, mà còn là để tận hưởng một cách trọn vẹn nhất cái ví tiền của họ ở kiếp này. Một mối tình mà ở đó, lời thề non hẹn biển được viết vội trên giấy xé, còn sự chung thủy lại được định nghĩa bằng việc "không đi ra biển với huynh đệ nữ" - một sự lãng mạn vừa ngây ngô đến tội nghiệp, vừa sâu cay đến cười ra nước mắt cho cái gọi là đức tin trong thời đại của những cú lừa xuyên lục địa.
Bây giờ tôi muốn bạn đọc trở lại với thế giới phim ảnh.
Chúng ta thường tự vỗ về mình bằng chương kết viên mãn của bộ phim Người Đẹp và Quái Vật. Ở đó, nàng Belle xinh đẹp và tốt bụng đã đem lòng yêu chàng hoàng tử bị biến thành quái thú. Cùng với tình yêu đích thực của mình, nàng đã giúp chàng phá bỏ phong ấn trên thân thể, và hai người sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Tuy nhiên, truyện cổ tích chỉ là truyện cổ tích. Mô típ "người đẹp đem lòng yêu quái vật" chỉ có thể gây ra sự hoài nghi và chế giễu trong đời thực. Suy cho cùng, dù con quái vật trong truyện cổ tích có thô kệch và xấu xí đến đâu, sâu bên trong nó vẫn là một chàng hoàng tử đẹp trai và hào hoa. Thực tế, những người đàn ông xấu xí chỉ có thể mãi xấu xí đến cuối đời và sẽ không bao giờ nhận được sự thấu hiểu hay lời chúc phúc từ thế giới.
Bi kịch thực sự không nằm ở chỗ Quái vật quá xấu xí, mà nằm ở chỗ có những người sinh ra đã mang gương mặt của bóng tối, và chết đi trong sự lặng im của bóng tối. Họ không có một diện mạo huy hoàng nào để 'trở về', không có lời nguyền nào để hóa giải, và cũng chẳng có vương quốc nào chờ đợi sau một nụ hôn.
Họ là những 'quái vật' thuần túy trong mắt cuộc đời - những kẻ mà sự hy sinh hay lòng chân thành đều bị khước từ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nỗi buồn sâu thẳm nhất không phải là không có ai yêu họ, mà là ngay cả khi họ hiến dâng cả trái tim, thế giới vẫn chỉ nhìn thấy một con thú.
Cổ tích lừa dối chúng ta rằng mọi nỗi đau đều có thời hạn, trong khi thực tế, có những vẻ ngoài là bản án chung thân, và sự thấu hiểu là thứ xa xỉ phẩm mà người đời chỉ dành tặng cho những kẻ vốn dĩ đã có sẵn sự rực rỡ bên trong.
Ví dụ, hãy xem bộ phim truyền hình Nhật Bản gần đây nổi tiếng "Takane no Hana – Hoa trên Đỉnh núi". Tiêu đề của bộ phim cũng chính là câu thành ngữ nổi tiếng của Nhật Bản, dùng để chỉ những điều đẹp đẽ, quý giá nhưng lại ở quá xa tầm với, giống như một đóa hoa rực rỡ nở trên vách núi cao mà ta chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng chứ không thể chạm tới.
Hãy cùng so sánh ngoại hình của nam chính và nữ chính.
Trong phim, Satomi Ishihara vào vai nữ chính Momo Tsukishima, người được ví là “Hoa trên Đỉnh núi”. Cô sở hữu nhan sắc, tài năng, gia thế và sự giàu có vượt trội. Nhân vật nam chính, Naoto Kazama, lại là một thợ sửa xe bình thường, nghèo khó và ít học, với ngoại hình trông giống như “một con ếch buồn bã”.
Các nhân vật vốn đã được xây dựng cường điệu đến mức phi lý, nhưng đạo diễn còn lồng ghép thêm đủ loại cảnh quay đầy đam mê dành cho cặp đôi này! Ví dụ, một cảnh hôn nhau yên bình và tự tại đến mức khán giả xem truyền hình không thể nào chịu nổi. Hay như cảnh nàng Momo Tsukishima xinh đẹp chủ động đưa Naoto Kazama lên giường, vì muốn trở thành người phụ nữ đầu tiên và cũng là duy nhất của anh ta. Dù nàng Momo Tsukishima có xinh đẹp và quyến rũ đến nhường nào, và dù câu chuyện tình yêu của họ có ấm áp hay cảm động ra sao, người xem vẫn không thể chấp nhận được sự lãng mạn ngọt ngào này; các đánh giá tiêu cực lại thống nhất một cách đáng ngạc nhiên.
Khán giả xem phim đã bình luận một cách cay đắng:
“Momo Tsukishima của tôi thức dậy mỗi sáng... Tại sao lại có người đàn ông xấu xí như thế ở bên cạnh?!”
“Trong mỗi tập phim, tôi đều cầu xin Momo Tsukishima hãy buông bỏ nam chính đó đi, tôi không thể chịu đựng được nữa rồi!”
“Tôi đang tuyệt vọng kêu cứu, Momo Tsukishima, tôi ra lệnh cho cô rời khỏi giường của con quái vật ấy ngay lập tức, và tôi sẽ tha thứ cho cô!”
Dù người hâm mộ có than khóc thế nào đi nữa, Momo Tsukishima vẫn kiên định với lựa chọn dành cho Naoto Kazama. Nếu cách tiếp cận ban đầu của cô đối với Naoto là để lợi dụng anh nhằm vượt qua nỗi đau tan vỡ, thì càng dành nhiều thời gian bên nhau, Momo lại càng nhận ra Naoto là một người luôn vị tha, và cô ngày càng yêu mến sự dịu dàng cùng lòng tốt của anh.
Đó là cảnh trong phim, nhưng không khó để nhận thấy rằng trong thế giới ngày nay, dù là ngoài đời thực hay trên truyền hình, ngày càng có nhiều phụ nữ xinh đẹp yêu những người đàn ông xấu xí.
"Anh ấy rất dịu dàng".
Vâng, “anh ấy rất dịu dàng” – bốn từ đơn giản này tưởng chừng không quan trọng, nhưng chúng giải thích hoàn hảo lý do tại sao ngoài đời thực có nhiều cô gái xinh đẹp và tài năng như Momo Tsukishima lại yêu mến những người đàn ông xấu xí như Naoto Kazama.
Sự dịu dàng quả thực là sức mạnh lớn nhất của người đàn ông.
Từ trước đến nay, người ta vẫn luôn cho rằng phụ nữ xinh đẹp sẽ đi đôi với đàn ông điển trai.
Tuy nhiên, Lâm Chí Linh, người từng được mệnh danh là "Mỹ nhân số 1 Đài Loan", lại có sở thích đặc biệt với "những người đàn ông không đẹp trai".
Bạn còn nhớ bộ phim "Lời cầu hôn thứ 101" không – nơi cô cùng Hoàng Bột viết nên một khúc tình ca lãng mạn đến nghẹt thở?
Trong phim, cô là nàng nghệ sĩ cello với phong thái thanh tao thoát tục, còn anh chỉ là gã quản đốc công trường thô mộc với vẻ ngoài chẳng chút đặc biệt. Những cảnh quay chung của họ tạo nên một nghịch lý đầy xót xa, giống như một bài hát mang tựa đề 'Không tương thích' - một bản hòa ca giữa hai thế giới vốn dĩ chẳng bao giờ thuộc về nhau.
Thế mà gã 'thất bại' ấy lại chăm sóc nữ chính vô cùng chu đáo mỗi khi cô buồn, kể những câu chuyện cười để giúp cô vui lên. Ngay cả khi không biết gì về đàn cello, gã vẫn sẽ lặng lẽ ở bên cạnh, quan sát và trân trọng tài năng của cô. Mặc dù ngày thường vốn tính nhút nhát, nhưng vì tình yêu, người đàn ông 'xấu xí' ấy sẵn sàng làm mọi thứ; bởi lẽ, khiến người mình yêu hạnh phúc chính là tâm nguyện lớn nhất của cuộc đời gã.
Anh ta không cao, không đẹp trai, cũng chẳng giàu có, nhưng anh ta đã dành cho cô ấy tất cả sự dịu dàng và ân cần nhất của mình.
Trên phim thì như vậy, nhưng ngoài đời, Lâm Chí Linh cũng rất cảm động trước sự dịu dàng của Hoàng Bột. Cô nhiều lần khẳng định Hoàng Bột là mẫu người lý tưởng của mình, và nếu Hoàng Bột chưa kết hôn, cô nhất định sẽ theo đuổi anh. Tôi nhớ có lần Lâm Chí Linh tham gia chương trình cùng Hoàng Bột, cô vô tình để lộ nội y khi cúi xuống; thay vì tận dụng cơ hội đó để chiêm ngưỡng vẻ đẹp bên trong của Lâm Chí Linh, thì Hoàng Bột đã lịch sự nhìn đi chỗ khác để thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối. Một 'nàng công chúa' như Lâm Chí Linh không thiếu những người theo đuổi giàu sang, tài tử, vậy tại sao nàng lại phải lòng một người không mấy điển trai như Hoàng Bột?
Có lẽ, khi đã nếm trải quá nhiều cay nghiệt và giông bão cuộc đời, người ta chỉ cần một ai đó đủ dịu dàng, thấu hiểu và ủng hộ mọi lựa chọn của mình để xua tan đi tất cả tổn thương. Sau tất cả, điều Lâm Chí Linh mong muốn chỉ đơn giản là được đối xử tốt bởi một người kiên nhẫn và ấm áp như thế. Bởi suy cho cùng, những người như Lâm Chí Linh không muốn kết hôn với hoàng tử, mà là với người đối xử với cô như một nàng công chúa. Lâm Chí Linh đã hóa thân vào vô số vai diễn tình yêu trong các kịch bản, nhưng ngoài đời, cô vẫn khao khát một hạnh phúc giản dị mà bình yên.
Thực tế, chẳng phải điều mà phụ nữ dành cả đời để tìm kiếm là người sẽ đối xử với họ bằng cả trái tim hay sao?
Nhắc đến Lê Tư, người ta nhớ về một nhan sắc khuynh đảo màn ảnh Hong Kong và Đài Loan qua những thước phim kinh điển như "Thâm cung nội chiến". Với vẻ đẹp khiến cả Trương Bá Chi cũng phải nghiêng mình ngưỡng mộ, cô vốn chẳng thiếu những đại gia quyền quý vây quanh. Thế nhưng, khi định mệnh giáng xuống đòn đau - người em trai bị liệt nửa người sau tai nạn xe hơi thảm khốc - gánh nặng cuộc đời đã đè nặng lên đôi vai mảnh khảnh của cô, che lấp đi mọi ánh hào quang rực rỡ nhất.
Giữa lúc cô đơn và bất lực nhất, Mã Đình Cường đã xuất hiện. Không phải bằng những lời hứa hẹn xa hoa, ông chọn ở bên chăm sóc em trai cô một cách chu đáo nhất, kiên nhẫn đồng hành suốt sáu năm ròng rã mà chưa từng có ý định rời bỏ. Sau hai thập kỷ lăn lộn trong giới giải trí đầy rẫy phù hoa, Lê Tư thấu hiểu rằng, giá trị của một người đàn ông trưởng thành không nằm ở gia sản hay vóc dáng đẹp trai, mà ở cảm giác an toàn và sự bảo bọc mà họ mang lại.
Vốn dĩ từ nhỏ đã quen gánh vác trách nhiệm và chăm sóc người khác, Lê Tư cuối cùng cũng tìm thấy một bến đỗ nơi cô được phép yếu mềm. Năm 2008, cô quyết định rời xa hào quang màn bạc, khước từ những lời cầu hôn từ các thiếu gia giàu có để chọn gắn kết cuộc đời mình với Mã Đình Cường — người đàn ông không chỉ hơn cô nhiều tuổi mà còn mang khiếm khuyết về cơ thể từ nhỏ. Đó không chỉ là một cuộc hôn nhân, mà là lời khẳng định đanh thép rằng: Hạnh phúc đích thực không phải là tìm được người cùng ta hưởng vinh quang, mà là tìm được người sẵn sàng nắm tay ta đi qua những ngày giông bão nhất.
Vẻ đẹp của sự tự tại và bản lĩnh Lê Tư thấu hiểu những góc khuất của cuộc đời hơn ai hết, và với cô, người đàn ông này xứng đáng được ngưỡng mộ hơn bất kỳ công tử hào nhoáng nào. Dù mang thân hình tật nguyền, ông vẫn luôn tự tin, lạc quan và tự tay gầy dựng nên một sự nghiệp vững chãi bằng chính bản lĩnh của mình.
Mặc cho giới truyền thông thời ấy từng cay nghiệt đồn đoán về một mối quan hệ “lệch pha”, Lê Tự hiểu rằng những xì xào của truyền thông hay công chúng, cũng chẳng thể quan trọng bằng sự bình yên thực sự trong tâm hồn. Thời gian đã trả lời tất, mỗi khi xuất hiện trước công chúng, đôi mắt và lông mày của cô luôn ánh lên vẻ hạnh phúc dịu dàng.
Có lẽ, chỉ những người đủ dịu dàng mới thực sự biết cách yêu thương một cách trọn vẹn. Ở bên người đàn ông ấy, cô không còn phải gồng mình làm một "siêu nhân" mạnh mẽ để vượt qua mọi bão giông. Tình yêu của ông mang đến sự an ổn tuyệt đối, cho phép cô được trút bỏ mọi lớp mặt nạ để trở lại làm một người phụ nữ ngây thơ, thuần khiết nhất.
Giống như lời cô đã từng bộc bạch trong ngày kỷ niệm ngày cưới của mình:
"Cảm ơn anh đã luôn coi em như một đứa trẻ để yêu thương và bảo vệ. Đi qua nửa đời người, em nhận ra rằng tình yêu chân chính không cần những lời thề non hẹn biển, mà là sự kiên nhẫn nắm tay nhau qua từng năm tháng bình dị. Hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ không phải là tìm được một vị quân vương, mà là tìm được một người đàn ông sẵn sàng vì mình mà che chắn mọi bão giông, để mình được sống mãi với sự hồn nhiên vốn có."
Và đây là những lời chia sẻ đầy xúc động của Lê Tự: “Nếu bạn hỏi tôi tình yêu ngày nay là gì, tôi sẽ nói đó là sự đồng hành mỗi ngày, một lời chào hỏi dịu dàng, nụ cười khi chúng ta chấp nhận những nếp nhăn và mái tóc bạc của nhau, sự sẵn lòng cùng tôi già đi của anh ấy, và việc anh ấy trân trọng tôi như một người phụ nữ trẻ đẹp mãi mãi.”
Khi nói về những câu chuyện phụ nữ xinh đẹp phải lòng đàn ông xấu xí, không thể không kể đến Lee Hyori và Lee Sang-soon. Từng là 'nàng tiên quốc dân' lừng lẫy khắp châu Á, Lee Hyori ở thời kỳ đỉnh cao không chỉ sở hữu nhan sắc rực rỡ, mà cô còn có trong tay khối tài sản khổng lồ.
Tuy nhiên, đằng sau ánh hào quang ấy, cô lại luôn cảm thấy trống rỗng bởi những giá trị vật chất chỉ mang lại niềm vui nhất thời. Ở độ tuổi đôi mươi, cách duy nhất để cô giải tỏa áp lực và sự mệt mỏi là tìm đến rượu cùng bạn trai của mình. Dù sống trong biệt thự xa hoa, khoác lên mình nhung lụa và thường xuyên góp mặt tại các sự kiện thượng lưu, nhưng khi trở về đối diện với căn nhà lạnh lẽo, Lee Hyori mới bàng hoàng nhận ra: cuộc sống phù phiếm xây dựng bằng tiền bạc vốn không phải là bến đỗ hạnh phúc mà mình thực sự tìm kiếm.
Mọi thứ thay đổi khi cô gặp và yêu Lee Sang-soon.
Bất chấp những lời mỉa mai về ngoại hình "đũa lệch" kiểu "Người đẹp và Quái vật", Hyori khẳng định: "Anh ấy có rất nhiều 'gạo', còn tôi chỉ có tiền." "Gạo" ở đây chính là sự giàu có trong tâm hồn và lối sống điềm đạm của anh. Bởi lẽ, một người biết đối đãi với cuộc đời bằng sự dịu dàng sẽ luôn sẵn lòng sẻ chia, đồng hành cùng bạn đi qua mọi thăng trầm của bốn mùa.
Sau khi kết hôn với Lee Sang-soon, Lee Hyori quyết định rời xa ánh hào quang, cởi bỏ đôi giày cao gót để trở thành một người nông dân thực thụ. Dù bận rộn với việc chăn nuôi, bếp núc hay hái quả, cô lại cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Sự dịu dàng của người bạn đời đã giúp cô nhìn cuộc đời bằng con mắt hiền hòa và một trái tim ấm áp, đó chính là lựa chọn đúng đắn nhất trong đời cô.
Lúc còn trẻ, chúng ta thường mơ mộng về một hình mẫu lý tưởng, đó phải là một người đàn ông cao ráo, điển trai, hoặc ít nhất cũng phải bảnh bao và giàu có. Nhưng khi trưởng thành, cô mới thấu hiểu một sự thật rằng, diện mạo ưu nhìn rồi sẽ phai nhạt theo thời gian và luôn có những lựa chọn khác hấp dẫn hơn; ngay cả lòng ham muốn vật chất cũng sẽ dần nguội lạnh.
Trong thực tế, chúng ta đã chứng kiến quá nhiều người đàn ông mang tư tưởng gia trưởng. Trong các mối quan hệ, họ dễ cáu gắt, nóng nảy, thường xuyên quát tháo và dùng sự hung hăng để đối phó với vấn đề thay vì đối thoại.
Chỉ có một người yêu dịu dàng mới thực sự không thể nào quên.
Nếu bạn từng được đối xử bằng sự tử tế và nhẹ nhàng, bạn sẽ không bao giờ quên cảm giác mình được trân trọng và yêu thương đến thế. Sự dịu dàng ấy giống như một tia sáng len lỏi vào những kẽ hở tối tăm của cuộc sống, tạo điều kiện cho tình yêu nảy nở. Vậy nên, hãy can đảm để yêu một người dịu dàng; bởi khi ấy, bạn sẽ nhận ra rằng họ không chỉ mang đến tình yêu, mà còn mang đến cho bạn cả một thế giới yên bình.
Trở lại với cuộc tình ồn áo trên mạng xã hội mấy ngày qua, tôi cho rằng bi kịch của Tym không nằm ở việc yêu một "Quái vật", mà nằm ở một sai số hệ thống trong phép tính của trái tim. Nàng đã bước vào cuộc tình này với niềm tin thuần khiết của một kẻ hành hương, nhưng lại vô tình rơi vào một bàn cờ mà ở đó, mọi biến số đều đã được Thầy định lượng bằng sự tỉnh táo tàn nhẫn.
Nếu thực hiện một cuộc giải phẫu tâm hồn, ta sẽ thấy những nhịp đập của Tym là một chuỗi xung lạc nhịp, cố gắng cộng hưởng với một khối băng giá trị đã được mã hóa bởi sự thực dụng. Thầy sở hữu một ngoại hình "hạng ba" – thứ nhãn mác đánh lừa thị giác về một sự yếu thế, nghèo khó và cần được bao bọc. Nhưng ẩn sau lớp vỏ bọc tưởng chừng như lỗi thời ấy, lại là một bộ vi xử lý cực kỳ tân tiến, nơi mọi hành vi tu hành đều là những thuật toán được tối ưu hóa để chiếm hữu "kiếp này" của kẻ khác.
Xác suất để một Mỹ nhân hoán cải được Quái vật trong đời thực vốn dĩ thấp đến mức nghiệt ngã, nhưng Tym đã đặt cược tất cả vào cái khả biến mong manh ấy. Có một nghịch lý rất đời, trong lúc Tym chi tiền “đập bộ nhá” của thầy và mải miết “kí sang tên” đất cát để sửa lại cuộc đời Thầy, thì chính Thầy cũng “độ” lại cuộc đời của Tym từ đoan chính đã trở thành éo le. Và bạn đọc thấy đấy, nàng Tym của chúng ta ngây thơ tin rằng tình yêu có thể làm thay đổi cấu trúc của một con người, mà không biết rằng với Thầy, nàng chỉ là một hằng số vô hồn đã được dự báo trước trong thuật toán trục lợi.
Để rồi khi tấm màn nhung khép lại, người ta chợt nhận ra một sự thật chua cay: Thầy không hề cần được giải lời nguyền. Bởi chính cái lốt "Quái vật hạng ba" ấy lại là một thiết kế hoàn hảo, một chiếc bẫy tinh vi để tận hưởng trọn vẹn sự giàu sang mà không cần phải trả giá bằng sự chân thành. Đó là một sự lãng mạn tàn nhẫn – nơi kẻ dùng cả linh hồn để yêu lại thua trắng tay trước người chỉ dùng trí tuệ để diễn vai người khổ hạnh.
Suy cho cùng, trần gian này vốn là một sàn diễn nghiệt ngã, nơi những kẻ dùng cả đời để đi tìm sự "đốn ngộ" lại thường gục ngã trước những kẻ đã sớm "đốn mạt" một cách đầy trí tuệ; và đôi khi, cái giá của một trái tim chân thành lại chính là việc trở thành món trang sức lộng lẫy nhất trên chiếc áo choàng của một người giả khổ hạnh.
Home
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét